Nhưng anh ấy sống không mục đích phụ thuộc vào bố mẹ và vợ. Anh ấy đi làm cứ 1-2 tháng lại bỏ, trình độ anh ấy dù tốt nghiệp cao đẳng nhưng không có chuyên môn gì và không muốn học hỏi.
Chào chương trình năm nay tôi 30 tuổi và chồng 38 tuổi. Có con bé gái 4 tuổi. Tôi biêt tôi sẽ nhận được câu trả lời chương trình là việc ly hôn hay giữ gia đình, tôi cần tự quyết định. Và chương trình sẽ khuyên tôi giữ nói chuyện với chồng để hàn gắn. Nhưng thực sự giờ tôi thất bế tắc cần tâm sự với ai đó không biết mình.
Tôi may mắn có gia đình chồng rất tốt. Tôi ao ước gia đình ấy có thể là gia đình ruột của mình. Phần về chồng tôi anh ấy rất hiền nghe lời vợ. Nhưng anh ấy sống không mục đích phụ thuộc vào bố mẹ và vợ. Anh ấy đi làm cứ 1-2 tháng lại bỏ, trình độ anh ấy dù tốt nghiệp cao đẳng nhưng không có chuyên môn gì và không muốn học hỏi.

Tôi khuyên anh ấy làm việc khác như công nhân thì anh ấy kêu không làm do không hợp và sức khỏe anh ấy không hợp. Anh ấy bị bệnh viêm da cơ địa thì thoảng nổi ngứa. Anh ấy cứ vật vờ trong công việc làm đâu cũng mau chán. 2 vợ chồng từng nói rất nhiều lần nhờ nhà chồng nói, nhưng đúng là với người không ý chí cái gì cũng khó. Tuy không đi làm nhưng việc nhà thì anh ỷ lại bố mẹ. Và nếu nói mới làm còn không thì thôi. Thậm chí việc thông bồn cầu, sơn nhà cũng là vợ lo.
Tài chính gia đình tôi đi làm thu nhập ổn và ở chung với bố mẹ ông bà hỗ trợ nên tôi không thiếu. Nhưng cảm giác không tôn trọng chồng nên thực sự tôi muốn ly hôn. Có nhà riêng 2 mẹ con ở cùng nhau hiện là ước mơ của tôi. Nhưng tôi sợ sẽ làm bố mẹ 2 bên buồn… thực sự tôi rất nản khi người ngoài vào nghĩ tôi sống rất tốt.
Chào em, chị hiểu cảm giác của một người phụ nữ không còn tôn trọng chồng khi anh ấy chỉ biết bằng lòng với thực tại và thiếu sự mạnh mẽ xông pha trong cuộc sống của người đàn ông, tất cả phó thác cho vợ hết. Chị cũng hiểu rằng em muốn tìm người tin cậy, kín đáo để chia sẻ về chuyện đó. Vì thực tế ai nhìn vào cũng không thấy anh ấy có gì để chê trách cả. Chỉ có người trong cuộc mới hiểu rằng: sống cùng một người không có chí hướng nó nhạt nhẽo thế nào? Cảm ơn em đã tin tưởng chúng tôi – những chuyên gia tư vấn tâm lý của “Cửa sổ tình yêu” www.cuasotinhyeu.vn
Em thân mến, thực tế ở độ tuổi 38, lẽ ra chồng em phải ổn định sự nghiệp rồi đó, là chỗ dựa vững chắc cho vợ con. Nhưng vì “cả thèm chóng chán” lại thêm không tu chí càng làm cho anh ấy “thụt lùi”. Có câu “Đói đầu gối cũng phải bò”…nhưng do bố mẹ hỗ trợ vợ chồng em quá nhiều nên anh ấy ỷ lại vào sự giúp đỡ ấy. Với người có chí phấn đấu thì họ xem đó là lý do để cố gắng hơn, nhưng với người “ngại làm việc, ngại suy nghĩ” thì đó lại là “cơ hội” để anh ấy viện lý do cho sự “lười biếng” của mình.
Cuộc sống vợ chồng trở nên ấm áp, vui vầy, gắn bó hơn khi vợ chồng cùng chia sẻ gánh vác mọi việc trong gia đình. Ở một góc nhìn khác, chúng ta vẫn mong muốn người chồng của mình phải thể hiện được là “đầu tầu” trong gia đình. Sự lười biếng, ỷ lại của người chồng dễ gây cho người vợ có cảm giác người chồng mình “thiếu trách nhiệm và kém cỏi”…Dần dần mức độ tôn trọng và hấp dẫn ở chồng sẽ không còn nữa. Cảm giác này dễ dẫn đến nguy cơ muốn ly hôn vì người vợ không còn cảm thấy vị trí vai trò của người chồng trong gia đình…
Các chuyên gia của “Cửa sổ tình yêu” www.cuasotinhyeu.vn khó đưa ra cho em một lời khuyên cụ thể nào ngoài việc mong em lắng nghe sự mách bảo của con tim của mình hoặc kiên nhẫn cho anh thêm cơ hội. Hoặc cũng có thể gợi ý bố mẹ dừng việc hỗ trợ để anh ấy thấy trách nhiệm của bản thân với gia đình từ đó biết đâu sẽ có một sự chuyển mình một cách “đột biến” thì sao?
Chúc em sức khỏe, thành công và có một gia đình thực sự là tổ ấm
Nguồn: Cửa sổ tình yêu
Nguồn: Chuyện Vợ Chồng
0 Nhận xét