Đó là những điều mà một người gắn liền với cặp kính cận đều đã, đang và sẽ trải qua.
Trở về nhà sau một ngày làm việc, điều bạn muốn chỉ là nằm nghỉ nhưng trông bạn thì có vẻ không phải vậy.
Khi bạn thức dậy và muốn thưởng thức một tách cà phê bốc khói.
Khuôn mặt của ai đó khi nhìn thấy những dấu vân tay của hội bạn để lại trên mắt kính của mình.
Lục lọi khắp 7749 góc nhà để tìm kính cũng không ra, lúc sau phát hiện kính vẫn trên đầu mình.
Khi bạn mới bắt đầu đeo kính và 1 năm sau đó. Thời gian sẽ dạy cho bạn cách sử dụng mọi vật dụng để làm sạch mắt kính mà không cần khăn và dung dịch chuyên dụng.
Đi giữa trời mưa thực sự không phải khoảnh khắc lãng mạn với những người cận.
Tận cùng của sự bất lực chính là làm rơi kính.
Bạn bè thường hỏi tôi vì sao phải đeo kính râm có mắt lớn như vậy.
Chẳng biết từ bao giờ, nheo mắt trở thành thói quen khó bỏ.
Khi ai đó bảo bạn bỏ kính ra. Đó là một câu chuyện buồn, cấm cười nhé!
Mùa đông chính là khoảng thời gian tuyệt đẹp trong năm, đặc biệt là khi bạn vừa bước vào một căn phòng ấm áp trong ngày lạnh giá.
Bác sĩ: “Đọc các chữ cái mà cháu nhìn thấy trên tấm bảng”. Tôi: “Bác sĩ ơi, bác ở đâu vậy?”.
Chỉ 10 phút trôi qua, chiếc kính của bạn sẽ như chưa hề được lau.
Những gì tôi nhìn thấy và bạn bè tưởng tôi thấy khi không đeo kính. Trời! Tôi bị cận chứ mắt đâu bị “kính vạn hoa” như vậy?
Khi bạn đã chuyển sang đeo kính áp tròng nhưng thói quen điều chỉnh lại kính bao năm vẫn còn.
Nguồn: Eva
Nguồn: Chuyện Vợ Chồng
0 Nhận xét