Nên hay không mặc đồ bộ ra đường?

* Tùy thích. Nhưng trong thực tế, tình trạng chị em đi làm giấy tờ ở ủy ban phường hay đi họp phụ huynh cho con… vẫn vô tư mặc đồ bộ là có thật. Điều này thì không cần tranh cãi vì nó “sai quá sai”.


Mới đây, trong tập 18 của talk show “Siêu mom tám”, diễn viên Minh Tuyền với vai trò dẫn dắt, đã cùng với 3 khách mời là Đại Ngọc Trâm, Triệu Ái Vy (vợ ca sĩ Dương Ngọc Thái) và Hana Giang Anh, bàn luận về chủ đề “Nên hay không mặc đồ bộ ra đường”.


Sau khi talk show diễn ra, dư luận dậy sóng đến nỗi dường như gác qua cả nỗi sợ hãi con virus corona. Làn sóng ngất trời ấy nổi lên nhằm phản đối lại phát biểu của các nhân vật xoay quanh vấn đề trên.


Nên hay không mặc đồ bộ ra đường?


Ngày nay phụ nữ vẫn có thói quen mặc đồ bộ ở nhà ra chợ. Ảnh: IT


Có thể kể đến phát ngôn của Đại Ngọc Trâm: “Không thể hiểu sao có thể mặc đồ bộ ra đường?”. “Sợ nhất là nhìn hình ảnh của những người mặc đồ bộ đúng kiểu chợ, loại có vải “bèo bèo”. Thậm chí là lấy xe máy chạy vòng vòng, không thể hiểu nổi tại sao có thể mặc bộ đồ như vậy ra đường?”.


Phát pháo của Đại Ngọc Trâm liền được Minh Tuyền cùng hội chị em đồng tình khiến nó nổ tung cõi mạng. Nhiều ý kiến phản bác như tên lửa bay về đốt cháy không gian mạng. Không ít bạn dùng những lời lẽ miệt thị, móc hết vốn liếng từ ngữ chửi rủa không còn gì.


Thật ra, muốn hiểu rõ và sâu vấn đề, chúng ta cần nên hiểu chính xác thế nào là đồ bộ. Sau đó cũng cần nên biết bất kỳ một trang phục nào, theo thời gian nó sẽ thay đổi không chỉ là kiểu dáng mà thay đổi cả về cách nhìn nhận của xã hội đối với trang phục ấy.


Đồ bộ được hiểu là trang phục mà cả quần và áo được may cùng trên một khúc vải. Đó là hiểu theo nghĩa của từ. Còn trong dân gian, đồ bộ được hiểu là một loại trang phục thông dụng được may trên một loại vải có giá cả bình dân, thiết kế đơn giản, gọn nhẹ, theo tiêu chí thoải mái, thuận tiện trong sinh hoạt nội trợ hằng ngày.


Má tôi năm nay đã hơn 80 tuổi nhưng mỗi khi đi ra khỏi khu vực hẻm nhà như đi chợ, đi khám bệnh, đi họp tổ dân phố… bà đều thay bồ độ khác bộ đồ đang mặc ở nhà và cẩn thận mặc “cót xê” bên trong. Khi về nhà bà lại thay ra mặc lại bộ trong nhà. Đó là thói quen theo bà từ thời còn trẻ và tất cả con gái, con dâu trong nhà cũng đều ảnh hưởng phong cách này của má tôi.


Má nói, thời của má, mình “theo Tây” mới bắt đầu phân biệt ra đồ ngủ và đồ sinh hoạt khác. Cho nên mới có từ pyjama (tiếng Pháp) dùng để chỉ một loại quần áo ngủ, mới đầu chỉ dành cho nam giới, sau dùng để chỉ chung loại trang phục mặc ngủ cho cả hai giới. Tất nhiên để ngủ cho thoải mái thì rộng, nhẹ, mát mẻ (hoặc ấm áp) là chọn lựa hàng đầu. Còn khi đi ra đường thì “xưa thiệt xưa” mấy bà mặc áo dài, áo tứ thân. Ít xưa hơn thì mặc quần tây, áo sơ mi hay áo kiểu.


Thời của tôi, đồ bộ không chỉ mặc ngủ mà nó còn được mặc cả ban ngày trong nhà nhưng khi đi ra đường vẫn phải thay trang phục khác như áo dài, áo đầm, quần tây… chứ cũng không có thói quen mặc đồ bộ ra đường vì quan niệm dân gian thời bấy giờ vẫn còn quan niệm đồ bộ là đồ ngủ.


Thời bao cấp, tiêu chuẩn vải do hợp tác xã phân phối. Đa số người dân bắt đầu bước vào thời kỳ “có gì mặc nấy”. Đồ bộ từ trong nhà bắt đầu xuất hiện ra ngoài đường – thậm chí ở ngay trung tâm Sài Gòn (nơi mà trước đây, muốn ra đó người ta bắt buộc phải ăn mặc lịch sự). Cuộc sống nghèo khó khiến người ta nghĩ đến cái ăn nhiều hơn là để ý đến trang phục. Thế là từ đó mọi người đều quen mắt với hình ảnh chị em mặc đồ bộ ra đường và xem nó không còn lạ mắt nữa.


Lâu dần hình thành thói quen, việc mặc đồ bộ ra đường được xem là bình thường và chị em phụ nữ bây giờ cũng ít cân nhắc về việc này hơn phụ nữ các thế hệ trước.


Tóm lại, không cần là “bộ” hay không “bộ”. Việc mặc đồ trong nhà để ra đường, nơi chúng ta có thể gặp gỡ nhiều người là không nên. Vì sao?


Thứ nhất, đồ mặc trong nhà thường ít khi được là ủi cẩn thận, thẳng thóm; thường được may bằng loại vải thông dụng nên mỏng, dày bất nhất; màu sắc, hoa văn cũng không được lựa chọn kỹ lưỡng…


Thứ hai, công việc trong nhà của người phụ nữ là rất đa dạng: lau nhà, giặt đồ, nấu cơm, chăm con mọn… Những công việc đó khiến người ngợm lúc nào cũng mồ hôi mồ kê, có khi tay ướt tiện thể quẹt vô mông một cái, có khi cho con bú tràn sữa ra áo…


Nên hay không mặc đồ bộ ra đường?


Ở những nơi công cộng rất ít thấy đồ bộ xuất hiện. Ảnh: IT


Tất cả tạo cho bộ đồ mặc nhà của chúng ta một vẻ luộm thuộm nhếch nhác, thâm chí nặng mùi.


Còn nếu như đó là một bộ đồ bộ còn mới, sạch sẽ, ủi thẳng nếp, thom tho, kiểu dáng lịch sự, màu sắc trang nhã thì các chị muốn mặc nó đi đâu là tùy. Nhưng vẫn phải lưu ý có những nơi đồ bộ hoàn toàn không được chấp nhận cho dù quan điểm có cởi mở, dễ dãi mấy. Đó là các nơi: chùa chiền, công sở, cơ quan công quyền, trường học…


Nguồn: Thế giới tiếp thị




Nguồn: Chuyện Vợ Chồng

Đăng nhận xét

0 Nhận xét