Chồng giận mà không làm lành nhanh là chồng "cách ly" luôn...

Từ khi kết hôn, từ 1 số việc em nhận thấy chồng em nóng tính, 1 vài người lớn tuổi cũng đánh giá chồng em có tính nóng, nhưng bù lại em rất nhẹ nhàng và nghĩ cũng không đến nỗi ảnh nổi nóng trong quan hệ hôn nhân nếu em biết kiềm chế. Nhưng em dần nhận thấy vợ chồng em nói chuyện linh tinh và chuyện của người khác thì được, nhưng khi trao đổi đến các vấn đề của vợ chồng hay gia đình thì đến câu thứ 3 là anh ấy nhảy cẳng lên, la lối dù em vẫn nhỏ nhẹ bình thường.


Chào chương trình.


 


Em kết hôn đến nay được hơn 2 năm ạ, chồng em là người miền Bắc, lúc quen nhau em có tìm hiểu kĩ thì thấy anh ấy không có tính gia trưởng trong chuyện gì. Chỉ có điều sau này kết hôn rồi em mới nhận thấy là lúc quen nhau tụi em chỉ trò chuyện tinh linh và ít chia sẻ cởi mở với nhau về cuộc sống. Từ khi kết hôn, từ 1 số việc em nhận thấy chồng em nóng tính, 1 vài người lớn tuổi cũng đánh giá chồng em có tính nóng, nhưng bù lại em rất nhẹ nhàng và nghĩ cũng không đến nỗi ảnh nổi nóng trong quan hệ hôn nhân nếu em biết kiềm chế. Nhưng em dần nhận thấy vợ chồng em nói chuyện linh tinh và chuyện của người khác thì được, nhưng khi trao đổi đến các vấn đề của vợ chồng hay gia đình thì đến câu thứ 3 là anh ấy nhảy cẳng lên, la lối dù em vẫn nhỏ nhẹ bình thường.


 


Có lần em tìm hiểu thì anh ấy nói đó là cách để anh ấy chống đối. Bình thường thì chồng em vui vẻ, lo làm ăn, vợ chồng hạnh phúc, nhưng 1 vài lần em nhẹ nhàng nói chuyện vợ chồng chưa có con thì cuối tuần anh có thể chở em đi dạo, hoặc ra ngoài ăn khi vợ chồng về sớm cho thay đổi không khí thì anh ấy hẹn hết lần này đến lần khác và có lần nổi điên lên khi em nhẹ nhàng đề nghị ra ngoài ăn. Chồng em không tiết kiệm, keo kiệt mà là chồng em nói đi làm về chỉ muốn ở nhà và ăn nhà cho sạch sẽ.


 


Có lần em nghe nhiều người nói lại là có rủ cả vợ chồng em đến ăn tối nhưng chồng em đến 1 mình và nói là do em bận hay ốm, khi em hỏi thì chồng nói anh ấy đi 1 mình để về cho nhanh, có em phải ngồi lâu. Bình thường thì vui vẻ nhưng khi vợ chồng em có trao đổi chuyện gì mà bất đồng quan điểm thì anh ấy nổi điên lên và bỏ em 1 mình trong nhà, không quan tâm hay nói gì với em, ngày này qua ngày khác anh ấy vẫn đi làm về và không để tâm hay nói em 1 câu nào cho đến khi em thấy mình cô đơn quá thì bắt chuyện với anh ấy. Cũng nhiều lần như thế em bắt đầu nhận thấy có điều gì đó không ổn, kiểu như chồng em có em cũng được, không có cũng được, nếu em vui vẻ với anh ấy thì anh ấy vui lại, em nhăn nhó thì bỏ mặc em.


 



 


Chồng em buôn bán, em làm nhân viên, kinh tế ổn, em chỉ xin tiền anh ấy nếu em thích, còn không thì em có thể xài tiết kiệm tiền lương của mình. Nhưng lần gần đây nhất làm cách đây 2 hôm, em đề nghị anh ấy ra ngoài ăn cho vui, anh ấy nói hẹn bữa sau, em nói: “khi nào anh cũng hẹn hết, từ đi dạo đến đi ăn, em héo mòn khi phải ở nhà mọi lúc, chị cùng phòng của em cũng giống giống anh, nhưng anh ơi, tuy người ta có 2 con rồi, cũng thích ăn nhà như anh nhưng cuối tuần vợ chồng có ra ngoài ăn sáng hay ăn tối…” thì anh ấy nói nếu em muốn thì đi lấy người khác, anh ấy như thế là quá được rồi, lo làm, đi làm xong thì về với vợ (anh ấy buôn bán ở cửa hàng cách nhà vài căn, là cửa hàng của anh ấy).


 


Nói rồi anh ấy bỏ em ở nhà, anh ấy đi, em im lặng và đã quen với việc anh ấy nổi điên và biết em càng nói thì vợ chồng càng mâu thuẫn. Anh ấy bỏ em đi qua cửa hàng, em thấy buồn nên qua gọi anh ấy về. Anh ấy hậm hực đi về và không nói gì với em, lúc đó sau nhiều chuyện và quá buồn em khóc và nói vợ chồng cứ nói qua nói lại là anh bỏ nhà đi hay bỏ mặc em thì anh ấy bắt đầu xưng hô mày tao với em, chỉ tay vào mặt em và nói là quá xỉ nhục tao, mày muốn thì đi tìm thằng khác, bên ngoài 100 người thì đều nói là mày không biết làm cái gì, vui thì mày nấu cơm, không vui thì thôi.


 


Em đính chính là hôm nào em không nấu vì em về trễ, hay không nấu thì em đều nói với anh, anh vẫn vui cùng nhau không ăn hoặc ăn mì cùng nhau mà, anh ấy vẫn tiếp tục chỉ trỏ em và nói lần sau nếu mày còn nói chuyện vợ chồng nói qua nói lại hay đòi bỏ tao thì tao đã bỏ mày trước đó. (Vì lúc nãy em nói là ngày nào cũng ở nhà khi đi làm về, chồng hứa hoài nhưng không chở em đi dạo hay đi ăn như khi quen nhau, em muốn bỏ chồng luôn rồi – nhưng em nói với trạng thái rất thân thiện và vui vẻ để anh ấy tiếp thu, vì em sợ anh ấy phát điên).


 


Thế rồi, anh ấy nổi điên lên, gần như sắp muốn đánh em, thấy vậy em liền nói em xin lỗi nếu câu nói vừa rồi em sợ sánh anh là em sai, rồi dỗ dành anh ấy đi ngủ, thiệt ra nếu em không nhẹ nhàng mà gây lại thì em biết có thể anh ấy đang nóng sẽ đánh em luôn. Và em biết là từ hôm đó là em sẽ bị anh ấy cách ly, có thể là 1 tháng hay nhiều tháng, em vì sợ cô đơn và gia đình buồn mà làm lành với anh ấy. Nhưng từ việc vừa rồi, từ cách anh ấy hỏi mày tao với em, từ cách anh ấy ấy chỉ trỏ và cảnh cáo là bỏ em nếu tái phạm, và biết em luôn bị bỏ rơi tới khi nịnh chồng. Mặc dù anh ấy có lần nói với em là biết mình sai nhưng do tính đàn ông quá nên thà mất còn hơn xin lỗi.


 


Em nghĩ em cố gắng như vậy đến đây là đã đủ rồi ạ, anh ấy không bao giờ nhận sai đâu, thà mất chứ không nhận, và lần sau có thể anh ấy có thể hạ cẳng tay chân với em nếu mất kiểm soát, em đã chấp nhận buông bỏ sau nhiều lần chia sẻ cùng anh ấy, và bây giờ em đã tự mình chấp nhận và viết đơn ly hôn, chương trình có thể cho em 1 vài chia sẻ không ạ.



Chào em, chuyên gia tâm lý của “Cửa sổ tình yêu” www.cuasotinhyeu.vn đã đọc những lời tâm sự của em về cuộc sống hôn nhân của 2 vợ chồng em. Chị hiểu những mong muốn “giản dị” của em sau kết hôn như thế nào. Chị cũng cho rằng những nhu cầu đó sẽ làm cho cuộc sống vợ chồng nhiều thú vị hơn. Nhưng em biết đó, hôn nhân là sự “hợp tác” của 2 người, nếu người kia cho rằng những điều em muốn là không quan trọng thì họ cũng không đáp ứng em được.


 


Trước hết chị muốn chia sẻ với em rằng, nếu em cân bằng được giữa những thứ mà mong muốn và sự tồn tại của môt gia đình thì em hãy cân nhắc thêm nhé. Trong câu chuyện của em chị thấy vấn đề chính của vợ chồng em là không đồng quan điểm, không nhường nhịn nhau, chấp nhặt nhau những chuyện nhỏ như: không nấu cơm, không chịu đi ăn ngoài…không có tiếng nói chung ngay cả trong những việc nhỏ nhất như: sinh hoạt hàng ngày, ăn uống, thậm chí cả cách nói chuyện…Những mâu thuẫn đó xuất phát từ việc “cỏn con”, thậm chí chuyện đó cũng không liên quan nhiều đến vợ chồng em nữa kia. Nhưng vì khác nhau về cách nghĩ, vợ thì muốn chồng nghĩ và làm theo cách của mình và ngược lại, cả 2 không dung hòa mong muốn của nhau thì làm sao có tránh được “xung đột” cơ chứ? Đấy là vợ chồng em còn chưa sinh con, mà đã xuất hiện những chuyện như thế này, liệu có con rồi, mọi chuyện phát sinh thêm sẽ giải quyết ra sao? Chồng em cư xử với em không giống như một cặp vợ chồng mới kết hôn, vợ chồng xưng hô “mày tao” dễ gây cho người vợ cảm giác xúc phạm, xa lạ sao ấy, hơn thế anh ấy bạo lực em vì những chuyện rất nhỏ nhặt.


 


Người ta nói “vợ chồng son”, nhưng thực tế 2 vợ chồng em nảy sinh thường nảy sinh mâu thuẫn và ít có cơ hội vui vẻ, vì chuyện gì cũng có thể khiến chồng em nổi giận được. Về phía em, nếu em thấy những mong muốn của em như: “đi dạo, ăn nhà hàng cuối tuần…” mà quan trọng hơn việc chấp nhận theo cách của anh ấy để giữ một gia đình thì em sẽ biết mình phải làm như thế nào đúng không? Ít nhất là điều chỉnh hoặc thu hẹp mong muốn của mình lại cũng như nhìn thấy những ưu điểm của đối phương…Cũng rút kinh nghiệm, không nên so bì người này người khác nhé. Tất nhiên cách hành xử thô lỗ hay thô bạo của chồng em cũng thật khó chấp nhận vì vậy ngoài việc khéo léo hơn trong cách cư xử thì em cũng cần thể hiện rõ quan điểm của bản thân về vấn để này. Nếu như em cố gắng nỗ lực mà anh ấy vẫn không nhận thấy sự tích cực đó cũng như không cố gắng chung tay cùng em xây dựng một gia đình đầm ấm thì có lẽ hai em cũng cần cân nhắc lại mục đích hôn nhân của cả hai em nhé


 


Em thân mến, người xưa cũng có câu “Liệu cơm gắp mắm”, “Lựa nhau mà sống”…em hãy cân nhắc thêm nhé. Tính anh ấy nóng và không nhường nhịn, nếu em kiên trì và biết cách trò chuyện chị tin anh ấy dần sẽ thay đổi. Cửa sổ tình yêu www.cuasotinhyeu.vn sẽ là người bạn đồng hành với em.


 


Chúc em hạnh phúc và an nhiên.


Nguồn: Cửa sổ tình yêu




Nguồn: Chuyện Vợ Chồng

Đăng nhận xét

0 Nhận xét