* Năm 18 tuổi thi rớt tú tài, tôi vào Sài Gòn tìm việc. Ở Sài Gòn, tôi có ông bác họ có một lò bánh mì nho nhỏ. Bác cho tôi vừa phụ việc vừa học nghề.
Mỗi sáng sớm, công việc của tôi là chở bánh mì đi bỏ mối. Trong số đó có xe bánh mì của cô Hai. Cô Hai có cô con gái tên Lệ. Mỗi sáng Lệ hay ra phụ dọn hàng với mẹ trước khi đi học. Khác với vẻ ngoài lam lũ nhọc nhằn của mẹ, Lệ da trắng tóc dài, vóc người mảnh mai ra dáng một tiểu thư đài các.Theo lời cô Hai thì vì Lệ mồ côi cha từ nhỏ nên cô dồn hết tình thương của cô cho Lệ. Cô không đi thêm bước nữa cũng vì Lệ, cô ngày đêm vất vả lo buôn bán cũng vì Lệ, cô không dám ăn một món ngon, không dám mặc cái áo đẹp cũng là để dành phần cho Lệ. Không có điều gì, cái gì Lệ muốn mà cô không chiều.
Tò vò nuôi con nhện là hoàn cảnh của tôi bây giờ. Ảnh: IT
Cô nói tuy cô quê mùa ít học nhưng cô nhất định phải cho Lệ đi học đến nơi đến chốn. Cô tự hào Lệ cái gì cũng biết, cũng giỏi, cũng sành điệu. Cô khoe cô sắm cho Lệ nào là iPhone, iPad, xe Air Blade. Cô nói chỉ chờ cho Lệ học xong ra trường có nghề nghiệp ổn định lấy được một tấm chồng danh giá nữa là cô có chết cũng mãn nguyện.Được một thời gian, giống như thói quen, hôm nào Lệ không ra dọn hàng phụ cô Hai là tôi thấy nhớ nhớ. Hình như tôi đã có cảm tình với Lệ. Điều này không qua mắt được mấy chị hàng xóm gần đó. Một bữa, chị bánh bèo gọi tôi lại thủ thỉ: “Mày thích con Lệ đúng hôn?”. Tôi không gật, không lắc.Chị nói tiếp: “Con đó là con nhà nghèo nhưng nó là dân chơi đó. Mày đừng có mong mà đụng tới nó. Má con nó mơ đụng nóc luôn, mày không có cửa đâu”. Khi được chị bánh bèo cảnh giác, thì tôi đã lậm quá rồi. Suốt ngày tôi tơ tưởng, nhớ nhung nàng không mần cái gì cho ra hồn. Trong lúc tôi đang thất thểu với mối tình đơn phương của mình thì một bữa, cô Hai hỏi tôi có thương Lệ không, cô gả cho. Tôi tưởng cô nói chơi, không dè cô nói thật. Thế là câu trước câu sau, cô giục tôi làm đám cưới. Lệ từ nhỏ được nuông chiều, không làm động móng tay nên việc gì cô ấy cũng kêu là không làm được. Tôi vừa làm việc ngoài lò bánh vừa đảm đương chuyện trong nhà. Hơn bảy tháng sau, Lệ sinh thằng con trai. Mặc dù sinh non nhưng thằng bé rất bụ bẫm, khỏe mạnh.Sinh con ra, Lệ cũng không biết cách chăm con. Mọi sự tôi lo tất tần tật. Thằng nhỏ chưa kịp đầy năm, cô ấy đã chưng diện, suốt ngày ra khỏi nhà. Tôi hỏi đi đâu, cô ấy nói đi gặp mặt bạn bè. Tôi thấy cô ấy bỏ bê con cái, nhà cửa, góp ý không nghe. Tôi có nhờ mẹ cô ấy nói giúp thì bà bảo “nó xưa nay vậy quen rồi, gò bó quá sao nó chịu nổi”.Một hôm, tôi nghe chị bánh bèo kể lại là thấy cô ấy đi chơi với bồ. Tôi rắp tâm theo dõi thì bắt gặp tại trận cô ấy hẹn hò với người đàn ông lạ. Bị tôi bắt gặp cô ấy van lơn, thề sống thề chết là sẽ không tái phạm. Thế là tôi tha thứ. Nhưng không được bao lâu thì cô ấy lại chứng nào tật đó. Năm lần bảy lượt, cứ hễ tôi phát hiện là cô ấy lại khóc lóc van xin, đòi tự tử. Tôi sợ cô ấy dại dột làm liều, thế là lại tha thứ.Lần hồi như vậy cho đến năm nay, con trai tôi đã lên bốn. Lệ vẫn vậy, vẫn đi chơi thâu đêm suốt sáng. Mỗi khi nàng ra khỏi nhà, tôi cũng không biết nàng làm gì, đi đâu. Thỉnh thoảng, Lệ ở nhà được mươi bữa nửa tháng, đó là khoảng thời gian vui vẻ, hạnh phúc nhất đối với hai cha con tôi. Tôi nghĩ cái thời xuân sắc của Lệ rồi cũng sẽ trôi qua, chơi riết cũng chán, rồi có ngày Lệ sẽ quay về tu chí làm ăn. Nghĩ vậy nên tôi cố chịu đựng chờ đợi.Nhưng ngày ấy chưa đến thì mới đây, Lệ nói với tôi, Lệ vừa gặp lại cha ruột thằng bé. Người đàn ông này muốn nhận lại con và đưa nó ra nước ngoài. Thì ra, trước đây do Lệ lỡ có thai bị anh ta bỏ rơi, bất đắc dĩ, mẹ Lệ gạ gẫm gã cô ấy cho tôi.
Bây giờ cuộc đời tôi thật sự đang bước vào những ngày sóng gió. Ảnh minh họa
“Kẻ ăn ốc, người đổ vỏ” hay “tò vò nuôi con nhện” là hoàn cảnh của tôi bây giờ. Tôi chính là nạn nhân của một cuộc lừa đảo. Có thể là do tôi không nhận ra, tuy sinh ra trong cảnh mồ côi nghèo khó nhưng Lệ lại nhận được sự nuông chiều thái quá và cách giáo dục con không đúng cách của mẹ, khiến cô ấy trở thành một cô gái đỏng đảnh, lười nhác, thích chưng diện, se sua, ham chơi hơn ham làm.Lời cảnh báo của chị hàng xóm cũng không làm tôi thức tỉnh. Khi được mẹ cô ấy kêu gả con, tôi đồng ý ngay mà không suy tính. Bây giờ cuộc đời tôi thật sự đang bước vào những ngày sóng gió.
Nguồn: Thế giới tiếp thị
Nguồn: Chuyện Vợ Chồng
0 Nhận xét