Nỗi lòng cô giáo miền quê trong mùa đại dịch

* Vậy là các em lại tiếp tục nghỉ học. Những ngày vừa do dịch bệnh, vừa nhớ trường lớp, đồng nghiệp, học trò, vừa lo cho chương trình học không biết thế nào thật không hề dễ chịu.


Hôm nay tôi đến trường, không phải để giảng dạy mà để làm vệ sinh sân trường cùng với các đồng nghiệp.Sân trường mùa dịch vẫn sạch sẽ như mọi ngày trong năm học. Hàng cây bàng lá vẫn bay theo gió, dãy lớp học đìu hiu, cái trống trường mặt buồn xo nằm cạnh lối ra vào quạnh quẽ.


Vệ sinh sân trường mùa dịch. Ảnh: Báo Tiền Phong


Thế là mong đợi đến trường đầu tháng tư cho kịp thời lượng chương trình và kết thúc năm học bảo đảm kiến thức cho học sinh đã trở thành áp lực cho mỗi giáo viên – những người mang trọng trách khó hoàn thành trong mùa đại dịch. Hoa phượng năm này sao nở vội đến thế. Mới vừa đây thôi sân trường còn rộn ràng không khí tết, hoa mai vàng vẫn còn khoe sắc xung quanh mà giờ đây cây phượng vĩ bên góc sân trường đã đỏ rực những chùm hoa đong đưa trong tiếng ve ngân ra rả… Những con ve cũng vội vàng lột xác để kéo mùa hè chạy đến thật mau.Một bức tranh mùa hè đang diễn ra trước mắt trong khi mùa xuân chưa kịp khuất gót bên thềm. Cảnh tượng ấy gợi trong lòng tôi một nỗi nhớ nhung, buồn thương khó tả.Biết làm sao trước tình hình thực tế. Mỗi tuần một lần đến trường dọn dẹp vừa là nhiệm vụ vừa là dịp để trải lòng với những nỗi nhớ mênh mang mà mấy ai hiểu được. Nhìn những chiếc lá rơi mà nhớ học trò, nhớ tiếng bước chân nhộn nhịp, nhớ tiếng nói cười, nhớ từng ánh mắt, từng cái vẻ nghịch ngợm của lũ học trò và cả những khuôn mặt nhăn nhó cuối buổi học hay vẻ hốt hoảng khi không thuộc bài…. Nhìn lớp học vắng vẻ, từng chiếc ghế bụi bám và màu phấn trên bảng cũng mờ phai trong cái nắng đổ lửa mùa hạn mặn làm cho tôi thấy chạnh lòng thật sựCó điều may mắn là ở quê tôi, khi học sinh không đến trường mùa dịch thì phụ huynh rất yên tâm bởi gia đình là nơi an toàn nhất. Phụ huynh luôn giữ liên lạc với nhà trường qua hệ thống VNedu bằng điện thoại di động. Tuy nhiên vẫn còn không ít khó khăn với các phụ huynh chưa quen với kiểu học này. Một điều an ủi rất lớn cho thầy cô giáo ở vùng quê xa xôi chúng tôi trong mùa đại dịch là sự bình yên và ấm áp khi phụ huynh luôn quan tâm đến về đời sống giáo viên. Trong khi tại một vài nơi ở các thành phố lớn mà tôi được đọc thấy qua các phương tiện truyền thông. Nào là phụ huynh than phiền vì phải vừa đi làm vừa phải lo cho con nhỏ không xuể, nào là so đo giáo viên được nghỉ dài hạn mà vẫn lãnh lương, rằng các em ở nhà không đảm bảo lượng kiến thức…Đâu có ai biết tâm trạng của người làm thầy trong mùa đại dịch thật rối bời. Dù trang giáo án vẫn đang xếp lại ở đầu học kỳ hai trong tư thế chờ đợi. Dù không trực tiếp đến trường, chúng tôi vẫn phải thường xuyên thông qua điện thoại, tin nhắn, email quan tâm thăm hỏi, lo cho sự an nguy của học trò mình, làm sao cho các em đủ kiến thức, làm sao cho các em có thể bước lên nấc thang kế tiếp bằng chính sức lực và đôi chân của mình… Rồi đây, những ngày hè sẽ là chuỗi ngày chạy nước rút cho cả thầy và trò sau thời gian thấp thỏm lo âu. Nhìn lá cờ vẫn tung bay trong gió, tôi cứ tưởng đang thấy ở đây đây không khí buổi chào cờ đầu tuần. Nghe văng vẳng bên tai âm vang bài bài quốc ca hùng tráng sau hồi trống giục. Nó làm cho tôi liên tưởng đến một khúc hát tiến quân giữa mùa đại dịch, không cho phép bất kỳ ai được lùi bước.


Lớp vắng học trò. Ảnh: IT


Đứng dưới quốc kỳ – linh hồn Tổ quốc, tôi cầu nguyện cho mùa đại dịch sớm qua mau, tất cả học trò của tôi được an toàn trở lại trường tiếp tục chương trình còn dang dỡ.Những ngày này chính là lúc chúng ta sống chậm lại, thật bình tĩnh để thương yêu nhau và trân quý những tháng ngày bình yên nơi mái trường đã bao nhiêu năm gắn bó. Và hãy tin rằng tất cả rồi sẽ qua mau, chúng ta sẽ sớm cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ năm học.


Nguồn: Thế giới tiếp thị




Nguồn: Chuyện Vợ Chồng

Đăng nhận xét

0 Nhận xét